Sau khi giới thiệu định nghĩa sơ bộ về văn hóa và một số khái niệm cơ
bản của văn hóa học, người làm văn hóa học Việt Nam sẽ sử dụng định nghĩa và
các khái niệm này để tìm hiểu bản sắc văn hóa Việt Nam.
Nói đến bản sắc văn hóa tức là nói đến cái mặt bất biến của văn hóa
trong quá trình phát triển của lịch sử. Dĩ nhiên, văn hóa là một hệ thống những
quan hệ, không phải là những vật. Các hệ thống quan hệ này mang những tên gọi
riêng, có thể chứa đựng những cách lý giải khác nhau trong cách biểu hiện qua
các thời đại. Cái tạo thành tính bất biến của các hệ thống quan hệ này là những
nhu cầu của tâm thức con người Việt Nam. Các nhu cầu này về cơ bản là như nhau
ở mọi tầng lớp, mọi lứa tuổi, không liên quan tới tài sản, học vấn, và khá ổn
định, mặc dầu một tầng lớp người có thể chiếm ưu thế so với các tầng lớp khác.
Điều này là bình thường, nhưng để cho quyền lợi của tầng lớp của mình được đông
đảo nhân dân lao động theo, nhất định phải có cách trình bày thích hợp. Đồng
thời, từng yếu tố một như Tổ Quốc. Gia đình, Thán phận, Diện mạo tất nhiên có
những thay đổi nhát định về biện pháp thể hiện do hoàn cảnh lịch sứ, môi trường
sinh sống, tiếp xúc văn hóa, tức là do những yếu tốbên ngoài tạo nên, trong khi
các nhu cầu vẫn không thay đổi bao nhiêu.
Bảo vệ văn hóa nhằm mục đích làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công
bằng, văn minh trước hết là đáp ứng các nhu cầu vẻ Tổ quốc. Giũ đình, Thân phận
và Diện mạo của người lao động sao cho phù hợp với tình hình cụ thể chứ không
phải là chạy theo những nhu cầu của một nền văn hóa khác. Thực chất của chủ
trương cách mạng hóa để duy trì, duy trì để cách mạng hóa là thế. Và duy trì
hay cách mạng hóa là vì quyền lợi của người lao động. Quan niệm của người viết
về chủ nghĩa xã hội (CNXH) là thế. Điều này là đặc biệt quan trọng đối với một
nước có sự lãnh đạo về văn hóa.
Dưới đây, chúng tôi sẽ khảo sát từng yếu tố một cách sơ lược trong
sự khu biệt với một số văn hóa khác để nêu bật bản sắc văn hóa Việt Nam.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn hóa việt nam
